Bài dự thi_Hạ_24/08/2017

Nhắc đến thanh xuân, tôi nghĩ ngay đến Chi – người con gái đã cùng tôi trải qua những ngày tháng tươi đẹp nhất của cuộc đời.

Ảnh minh họa

     Hồi ấy tôi là một cậu sinh viên năm Hai, bề ngoài chẳng có gì đặc biệt. Tôi và Chi học cùng lớp với nhau môn Giáo dục thể chất. Chi là một cô gái nhỏ nhắn với vẻ đẹp kiêu hãnh, mái tóc bồng bềnh luôn tỏa ra mùi hương dịu dàng, không biết tự bao giờ tôi đã mê mẩn mái tóc đen tuyệt vời ấy. Chi rất hiếm khi cười, vì thế mà mãi về sau này tôi mới có cơ hội được nhìn thấy nụ cười tỏa ra ánh sáng ngọt ngào của cô. Vì mỗi tuần chúng tôi chỉ học chung với nhau một buổi, nên cơ hội gặp nhau rất hiếm hoi, đã vậy mà Chi còn hay đi trễ và nghỉ học nữa, nên tôi luôn tranh thủ thời gian để được ngắm nhìn cô bạn thỏa thích. Điều ấy không qua mắt được Huy – tên bạn thân của tôi. Giờ đây khi nhắc đến, hắn gọi Chi là: “Cô gái năm ấy chúng ta cùng theo đuổi.”. Làm sao như thế được khi chỉ có mình tôi là kẻ đơn phương.

     …

  • Sao cậu không hỏi là tớ đã yêu ai chưa?
  • Ừ nhỉ! Vậy cậu đã yêu ai chưa?
  • Tớ vừa chia tay người yêu, nên giờ vẫn còn nhớ hình ảnh của anh ấy.
  • Ừ, tớ hiểu rồi.
  • Cậu nói với bạn cậu là từ bỏ ý định ấy đi nhé, vô dụng rồi.

   …

     Tôi không giận Huy vì tự ý nhắn tin như vậy với Chi qua Facebook, Huy làm vậy vì cậu ta hiểu thấu nỗi lòng của tôi. Tôi giận mình vì không sớm nhận ra rằng trong mắt Chi hiện tại chỉ có một người duy nhất, không phải tôi. Tôi chợt hụt hẫng, mọi thứ tưởng chừng như vỡ tan ra thành từng mảng, từng mảng một. Nỗi buồn trong tôi chông chênh đến lạ, ngay lập tức luồn vào từng mạch máu, nghẹn ứ lại ở tim, đau đến khó thở. Chi à! Trong suốt hơn ba tháng trời tôi không thể làm việc, kể cả đến việc thở cũng cảm thấy khó khăn, tôi dường như buông xuôi tất cả. Thì ra đơn phương là vậy, tuổi 20 và tôi thất tình.

     Hai năm sau, nỗi đau cũng đã chán bỏ tôi mất rồi, tôi bận vùi đầu vào những thứ khác nên thảng hoặc hình bóng của Chi mới xuất hiện. Nhưng tôi đã đủ dũng cảm để gửi cho Chi một lời mời kết bạn trên Facebook. Tôi muốn rằng chúng tôi sẽ trở thành bạn, ít nhiều gì thì Chi luôn là điều tuyệt diệu nhất trong tôi.

  • Ngủ ngon nhé, Chi!
  • Cảm ơn bạn, mà bạn là ai đó, mình có biết bạn không nhỉ?
  • Không đâu, không đâu. Chi chỉ cần biết rằng Chi là một người thật tuyệt vời.
  • Hẳn nhiên rồi! Để mình lướt qua dòng thời gian của bạn xem sao đã.

  • Tớ không thích con gái đâu, tớ cũng không thích con trai nhé.
  • Tớ biết mà, đồ ngáo ngơ.

  • Bạn cậu là Huy phải không?
  • Sao cậu biết vậy hả? Tớ hủy kết bạn với nó rồi mà.
  • Hừm! Thế còn ảnh của Huy, có hình cậu trong đấy mà.
  • Ôi!
  • Không sao đâu, hai năm trước Huy có nhắn tin cho tớ, bảo là đứa bạn thiên tài của cậu ấy đang thích tớ, mà lúc đó tớ chưa thể thích thêm một ai cả.
  • Ừ, nhưng đã qua rồi. Giờ tớ đã không còn thích cậu theo cái cách ngày xưa nữa.
  • Vậy là vẫn còn thích tớ đúng không?
  • Chắc chắn rồi, nhưng theo một kiểu khác.

Những cuộc trò chuyện như vậy diễn ra mỗi ngày, Chi nhắn tin cho tôi bất cứ khi nào cô ấy rảnh. Chúng tôi nói với nhau về rất nhiều điều, tâm sự về rất nhiều thứ đã lùi vào xa xăm.

  • Tớ thích một cô bạn trong lớp Anh văn mất rồi Chi à.
  • Đâu đâu, cho tớ xem hình đi
  • Xinh quá vậy. Cậu ngỏ lời thử đi.
  • Tớ phải chờ cơ hội để nói chuyện với bạn ấy đã. Ngày mai tớ sẽ kiếm cớ về chung, may ra sẽ được nói vài lời.
  • Ừ, đúng rồi ấy. Tối nay tớ sẽ cầu nguyện cho cậu.

     …

  • Vậy cậu sẽ tỏ tình thật hả?
  • Ừ, tớ nghĩ là vậy.
  • Ừ, cậu nói với cô ấy đi, tớ hông làm phiền cậu nữa.

    …

  • Đi ngủ nào Chi!
  • Thuê bao quý khách nhắn tin hiện đang vụn vỡ con tim.
  • Sao vậy hả? Mới xa nhau một tí mà cậu đã có chuyện rồi hả?
  • Không phải. À, mà tớ nói cậu nghe điều này nhé, tớ là đứa có tính chiếm hữu rất cao, cái gì mà tớ thích thì không ai được chạm vào, hoặc là tớ giữ cho riêng tớ, hoặc là tớ sẽ hủy hoại nó nếu người khác cố giành lấy.
  • Sao đó hả? Tớ không hiểu gì cả.

– Đồ ngáo này, ý tớ là nếu cậu mà lo nhắn tin cho bạn ấy mãi, bỏ bê tớ thì tớ sẽ hủy diệt cậu đấy.

  • Nhưng đó là điều cậu mong muốn mà, cậu bảo tớ hãy làm như vậy đi mà.
  • Giờ tớ không muốn nữa. Được chưa?
  • Đồ khó chiều.
  • Đừng quan tâm tớ.

     …

  • T. đã về phòng chưa? Có còn tỉnh táo không?
  • Tớ về rồi, sao đấy Chi?
  • Xuống gặp tớ một lát nhé, có được không?
  • Được.

    …

  • T à, tớ thích cậu.
  • Sao? Đêm qua cậu bảo là không có thích mà.
  • Tớ cóc thèm nói ra nhé, cậu khờ đến nỗi không hiểu ra luôn à?
  • Tớ có, nhưng tớ giả vờ đấy nhé! Tớ tưởng cậu chẳng thích tớ tẹo nào, nên mới bịa ra rằng tớ thích cô bạn cùng lớp Anh văn đấy. Tớ cũng thích cậu nữa. Nhưng không phải đơn phương như hồi hai năm trước, giờ đây tớ thích cậu theo một kiểu khác, chỉ cần cậu hạnh phúc thì tớ cũng đã mãn nguyện lắm rồi.
  • Hạnh phúc của tớ, lúc này gom góp lại chỉ gói gọn trong hai chữ, đó là “Có T.”.
  • Mình sẽ đi mua sách cùng nhau nhé, xong lại đi ăn pizza này.
  • Rồi đi Thảo cầm viên nữa ha, cậu phải mua trà đào cho tớ mỗi khi tớ thèm đấy.

    …

     Những ngày tháng êm đềm cứ thế trôi qua, chúng tôi cùng nhau làm vô số thứ hay ho, vạch ra hàng tá kế hoạch. Chi luôn là người đưa ra đề xuất trước, hầu như mỗi tháng sẽ có một kế hoạch mới toanh, Chi bảo là để dành cho một mùa hạ nào đó, khi ấy hai đứa sẽ rảnh rỗi đến mức có thể dành hàng tháng trời thực hiện tất cả mọi thứ.

  • Mai tớ phải xa cậu một tẹo rồi, biết rằng cậu sẽ rất nhớ tớ, nhưng cậu phải ăn uống đầy đủ và ngủ sớm nghe chưa?
  • Chi về thăm ông bà vui nhé! Chụp nhiều hình và lâu lâu gửi cho tớ một vài bức ảnh có được không?
  • Tớ sẽ gửi cho cậu một ngàn bức ảnh nếu cậu không phiền.

     …

  • Biển ở đây đẹp lắm! Tớ thích mê luôn ấy, hôm nay tớ tắm biển tận ba lần cơ đấy. Giá mà có cậu ở đây.
  • Tớ cũng thích biển. Hi vọng ở đó không nóng như ở kí túc xá của chúng ta!
  • À, tớ phải đi mua sữa một tí nhé! Cậu đợi tớ một xíu xiu nghe? Không được trả lời tin nhắn của tớ lâu đâu đó, vì tớ sẽ rất nhớ cậu.

Một tiếng trôi qua mà tôi không hề nhận được bất cứ tin nhắn nào của Chi, có lẽ cô ấy đang bận hay chăng? Bỗng tiếng gọi của mẹ tôi cắt ngang dòng suy nghĩ nửa vời ấy.

  • T. ơi! Mẹ của Chi gọi này con.
  • Vâng ạ, con xuống ngay đây.
  • Con chào cô ạ! Có chuyện gì hả cô?
  • T….Chi bé bỏng… của…. cô, nó không thể…không thể về nhà…nữaaaa.
  • Chi bị làm sao vậy cô? Cô giải thích rõ ràng cho con đi!

Tôi khóc nấc lên, giọng nghẹn ngào chẳng thốt ra được thêm lời nào, tôi chỉ chực ngã nhào xuống nền.

  • Chi mất rồi…Nó bị đụng xe!

Mẹ tôi kịp chạy đến đỡ lấy chiếc điện thoại đang rơi ra từ tay tôi, mẹ nói điều gì đó nhưng tai tôi đã ù đi mất rồi, hồ như có hàng tỉ thứ vật chất vô hình đổ ào lên vai, tôi ngã quỵ, rã rời, đớn đau. Chi là một thiên thần và đã đến lúc cô ấy trở về thiên đường, nhưng cái cách cô ấy trở về lại khiến chúng tôi đau buồn đến tột độ, một gã say rượu lái xe với tốc độ cao đã đụng vào Chi, cô không kịp tránh. Người gây ra tai nạn cũng đã chịu hình phạt thích đáng của pháp luật, nhưng nỗi đau thì còn mãi, chúng gặm nhắm tâm hồn tôi, chúng hiện diện trên mọi con đường tôi đi, mọi địa điểm tôi đến, mọi thứ tôi để mắt tới. Những bản kế hoạch của chúng tôi nằm yên trên kệ, bụi phủ dày, trơ trọi, chơi vơi. Phải rồi, vì chẳng còn mùa hạ nào của chúng tôi nữa.

Tôi vốn dĩ thích đọc và viết từ nhỏ, đến tận bây giờ tôi vẫn giữ thói quen ấy, vẫn là viết về rất nhiều thứ, vẫn chỉ xoay quanh cái thời chúng tôi còn rất trẻ, nhưng những câu chữ chẳng còn được trau chuốt nhiều nữa… vì người đọc… đã khuyết đi mất rồi.

  • Sau này chúng ta sẽ cùng nhau viết nhé, viết về thật nhiều thứ, chỉ xoay quanh tuổi trẻ của chúng ta thôi, tớ sẽ viết về cậu, còn cậu thì viết về tớ, có được không?

2 Comments

  1. camtuyet 26/08/2017
  2. Vu Thang 27/08/2017

GÓP Ý BÀI VIẾT