Bài dự thi_Giấc mộng thanh xuân_29/08/2017

“Giọt nắng muộn màng vương sắc nhạt tàn phai

Bông cúc chiều nay cũng chẳng còn khoe sắc nữa

Có tiếng ai gọi vội, bóng chiều đang lan tỏa

Này cậu bạn ơi, nếu tiện, tớ đi cùng….”

An Nhiên đặt bút xuống, nằm dài ra bàn làm việc. Bên ngoài khung cửa sổ, nắng chiều vàng như mật trải dài cả con đường vắng. Mới vừa nãy, trên con đường về nhà, cô đi qua một trường THPT trong  thành phố. Tiếng cười đùa, la hét náo loạn nhanh chóng thu hút được sự chú ý của một người đang rầu rĩ vì buồn chán như cô. Dưới gốc phượng đã lấm tấm những đốm hoa đỏ rực, có một cô bé mặc áo dài trắng đang chạy đuổi theo một cậu học trò khác, những bóng hình thật quen…

Nhiên nhớ về một thời thanh xuân, ở nơi góc sân trường ngày cũ, cũng có một nụ cười làm xao động cả bầu trời xanh biếc.

“Ê! Cẩn thận!!!”

“Bốp.”

Tiếng hét phía sau lưng vang lên đột ngột, nhưng Nhiên chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì một quả bóng đã chọn đầu cô làm điểm đến, và chỉ trong chớp mắt, vụ va chạm đã để lại một hậu quả vô cùng thê thảm. Tối qua trời mưa rất lớn, trên sân trường còn đọng lại những vũng nước nho nhỏ, đục ngầu. Và xui xẻo thay, không chỉ bị bóng đập trúng đầu, chiếc áo dài cùng cặp sách của cô đã nằm gọn trong vũng nước.

“Này, cậu không sao chứ ?”

Một giọng nói bất thình lình cất lên trên đỉnh đầu Nhiên, cô ngước nhìn lên phía phát ra tiếng nói. Đó là một cậu trai nào đấy, lạ lẫm, có lẽ là người đã đá bóng trúng đầu cô. Bốn mắt nhìn nhau, rồi cậu ấy ngượng ngùng cúi xuống, nhặt cặp sách của cô lên.

“Tớ xin lỗi, cặp sách cậu ướt cả rồi.”

Đầu vẫn còn ê ẩm, cô loạng choạng đứng dậy. Trên chiếc áo dài trắng loang lổ những vệt nước bẩn.

“Tớ xin lỗi.” Tiếng nói ấy lặp lại lần nữa, lúc này Nhiên mới chú ý đến cậu bạn đang cúi đầu đầy vẻ hối lỗi trước mặt. Cậu ấy khá là cao, có lẽ cao hơn cô cả một cái đầu.

“Ơ, tớ không….”

“Này Nhiên, mày đứng đây làm gì? Á, sao tự dưng mày lại có ý định tắm vào sáng sớm thế này?” Tiếng Lam lanh lảnh vang lên sau lưng, làm ngắt quãng lời cô định nói. Lam là bạn thân của Nhiên, và trong một lớp học toàn ban tự nhiên thì Lam chính là một chỗ dựa “vững chắc” khi cũng theo xã hội giống cô. Hai cô học sinh “lạc loài” này luôn khiến các giáo viên tự nhiên phải đau đầu khi cứ để đầu óc tận đâu đâu trong giờ học.

“Không, tao không tắm. Chỉ là, tao bị ngã.” Nhiên nhẹ nhàng đáp lời Lam, đồng thời vươn tay lấy lại cặp sách từ tay cậu bạn đối diện. Nhưng Lam đâu phải đồ ngốc, nhìn quả bóng cách đấy không xa, lại nhìn cô bạn lấm lem từ đầu đến chân, cô đã đoán ra mọi chuyện. Cô chất vấn người con trai đang gãi đầu ngượng ngập trước mặt:

“Này cậu kia, cậu đá bóng vào người bạn tôi à?”

“Tớ xin lỗi, tớ không cố ý” Bất ngờ bị săm soi, Minh bối rối, không biết phải làm sao cho phải.

“Ơ hay, cậu đá bóng hay nhỉ? Cậu không biết nhìn sao? Cậu…” Lam đang định cho cậu ta một tràng thì Nhiên khẽ kéo tay cô.

“Thôi, tớ không sao.” Nói xong, Nhiên kéo bạn đi thẳng về lớp, không để cho Lam nói thêm câu nào.

Trong suốt giờ học hôm đấy, Lam vừa lấy khăn lau cặp cho cô, vừa càu nhàu về chuyện cậu trai kia mắt để trưng bày hay sao mà đá trúng cô. Nhiên chỉ im lặng cười cho qua. Bẩn thì cũng bẩn rồi, cô lại không muốn đứng giữa sân trường mà đôi co, nên cũng không làm khó gì cậu bạn ấy. Nếu Lam không xuất hiện, chắc cô đã vào lớp từ lâu rồi.

Mấy hôm sau.

Buổi sáng ấy Lam dậy muộn nên không kịp ăn sáng. Nhiên bị năn nỉ quá nên đành rời khỏi chỗ ngồi, xuống canteen mua bánh mì cho cô, bỏ lại sau lưng lời cảm ơn rối rít và những cái hôn gió đầy tình cảm của cô bạn tinh nghịch.

 

Khi nhìn thấy nhóm người đang chen chúc trong canteen nhỏ hẹp, Nhiên thật hối hận vì đã nhận lời đi. Nếu là Lam, chắc chắn cô ấy sẽ chen chân vào được để mua, chứ như cô làm sao có thể chen lấn, tranh giành cùng mọi người đây. Cô thở dài, đứng đợi ở bên ngoài, nếu không còn bánh mì, vậy cô mua tạm bánh gì đó cho Lam cũng được.

Nhóm người vẫn không tản bớt, lại có thêm mấy học sinh cố sức chen vào khiến cho dòng người lùi dần ra cửa. Một người va vào cô, làm cô loạng choạng suýt ngã, phải vịn vào cánh cửa mới đứng vững được. Khi nhìn người vừa suýt xô ngã mình, cô ngỡ ngàng:

“Là cậu à?”

“Cậu có sao không?”

Hai người nói cùng lúc, Nhiên ngượng ngùng cúi đầu, cô rất kém giao tiếp nên ít khi nói chuyện với người lạ. Cậu bạn kia thấy cô im lặng, lại hỏi lại:

“Vừa rồi, cậu có sao không?”

“Tớ không sao.” Nhiên đáp khẽ.

“Cậu cũng muốn mua bánh mì sao?” Suýt làm người ta ngã nên Minh ngại ngần, lại thấy cô đứng bên ngoài canteen, nhìn đám người đang chen chúc trong đó bằng ánh mắt ái ngại thì đoán ra cô cũng muốn mua bánh mì.

“Ơ, tớ, ừ, tớ muốn mua bánh mì nhưng đông quá, tớ không chen vào được.”

Tính hào hiệp nổi lên, Minh vỗ ngực:

“Cứ để tớ, cậu đứng ở ngoài đây đợi tớ một lát.” Nói đoạn, cậu nhét chiếc bánh mì đang cầm trên tay vào tay Nhiên “Cầm hộ tớ, đợi tớ chút xíu thôi.”

Năm phút sau, hai người ngồi trên chiếc ghế đá bên ngoài canteen. Thấy Nhiên không ăn, Minh tò mò hỏi:

“Cậu không ăn à?”

Nhiên mân mê vỏ bao của chiếc bánh, đáp:

“Tớ mua hộ cho bạn, cậu ấy không đi mua được.”

Hai người nói chuyện một lúc, chủ yếu là Minh hỏi, cô đáp. Hóa ra cậu ấy cùng khối với cô, nhưng học lớp A, còn cô học lớp C. Với một người ít giao tiếp như Nhiên thì bạn khác lớp hoàn toàn là những người ở một hành tinh khác. Cô chẳng hề biết một ai, bảo sao gặp ai cũng thấy là lạ. Bất chợt Minh vỗ trán, thốt lên:

“Tớ nhớ ra rồi, tớ trông cậu quen quen. Cậu là Nhiên, từng học lớp 2A trường tiểu học Sao Mai đúng không?”

Nhiên sửng sốt nhìn cậu bạn trước mắt, rồi gật đầu. Minh cười vui vẻ:

“Tớ là Minh này, Nhật Minh. Cậu còn nhớ không? Tớ là người đã lén bỏ con sâu róm vào cặp sách của cậu đó.”

Nhiên nhìn cậu bạn trước mắt, hóa ra trái đất thật tròn, cậu bạn học cùng lớp 2 với cô nay lại gặp lại trong trường THPT. Bỗng tiếng trống vang lên, cắt đứt mạch suy nghĩ vẩn vơ của cô. Cô chợt nhớ đến Lam đang rên rỉ vì đói, bèn tạm biệt Minh để trở về lớp.

Sau lần gặp ở canteen, Nhiên và Minh dần trở nên thân thiết hơn. Vì cô kém các môn tự nhiên, trong khi đó, Minh lại rất giỏi những môn này, thế là Minh nhận trách nhiệm chỉ dẫn cho cô những lúc cô không hiểu bài. Cách giảng của Minh rất dễ hiểu, sức học các môn tự nhiên của cô dần tốt lên. Thầy cô trong lớp cũng bớt sầu não vì cô học sinh luôn ngơ ngác trong những giờ học Toán, Lý…

“Này, cậu đọc thử bài thơ tớ mới làm đi.” Nhiên kéo tay Minh, vẻ nài nỉ. Mặc dù Lam cũng học xã hội như cô, nhưng lại không hề có hứng thú với thơ ca. Chỉ có Minh là đủ nhẫn nại nghe cô huyên thuyên về những câu chuyện trong lịch sử, về những vần thơ không đầu không cuối,…

“Đâu, đưa tớ đọc xem nào.” Minh vươn tay lấy cuốn sổ trong tay cô, nhìn qua rồi ngâm nga.

Một lần lỡ phím sai cung

Ngàn năm thương nhớ, phù dung héo tàn.

Bóng trăng khuất tựa mây ngàn,

Lòng ai cất giấu vô vàn nhớ thương.

“Chỉ thế này thôi á, sao ngắn thế?” Minh đặt cuốn sổ xuống, nghiêng đầu nhìn cô. “Hôm nay chỉ thế thôi, tớ hết vần rồi, chẳng biết viết tiếp gì nữa. Cậu nghĩ thêm hộ tớ đi.” Nhiên nằm dài ra bàn, ngán ngẩm đáp.

“Sao, thế hôm nay là câu chuyện lịch sử nào khiến cô nương đây phải phiền lòng vậy?” Minh lém lỉnh hỏi. Nhiên vốn không hay làm thơ, đam mê thực sự của cô là nghiên cứu về lịch sử. Cô tin rằng có rất nhiều câu chuyện ẩn phía sau bức màn thời gian, và cô muốn khám phá nó. Nếu cô đọc thấy câu chuyện lịch sử nào hay, cô có thể ngồi cả tiếng đồng hồ chỉ để thể hiện niềm tiếc nuối vô vàn với lịch sử nước nhà.

“Chuyện của Lý Chiêu Hoàng và Trần Cảnh, tớ đọc mà thấy buồn quá. Tự dưng tớ nghĩ đến hình ảnh một cô gái ngồi đánh đàn dưới trăng, mong khúc nhạc gửi đến cho người thương mến, nhưng cuối cùng, cũng chỉ có một mình cô ấy…”

“Người thương mến sao? Vậy câu tiếp theo có thể là: Cung đàn gửi tặng người thương..”

“Cung đàn gửi tặng người thương? Được đấy, tớ nghĩ ra vần tiếp rồi. Cậu thông minh thật đấy.” Nhiên nhìn cậu bạn trước mặt với ánh mắt ngưỡng mộ.

“Có gì đâu, chỉ là tớ thông minh hơn người thôi mà, ha ha.” Minh cười vui vẻ, câu nói của cậu làm cô cũng cười theo.

Tia nắng vàng tinh nghịch ngồi bên cửa sổ, khẽ nhảy nhót trên cuốn sổ và những vần thơ đang viết dở. Trời vẫn xanh biếc, và những đám mây bồng bềnh trôi trên bầu trời tháng ba.

Cung đàn gửi tặng người thương,

Cớ sao duyên lẻ, uyên ương lạc bầy.

Trăng tàn, ai nhớ ai đây….?

Năm tháng trôi qua nhanh như thoi đưa, chẳng mấy chốc mà cả hai đã lên lớp 12. Kỳ thi quan trọng đang đến gần, ai cũng gấp rút ôn thi. Nhưng chuyện đó không làm Nhiên rầu rĩ như chuyện gia đình cô. Trước đây, bố mẹ ép cô đăng ký vào lớp chuyên tự nhiên, nhưng cô lại chỉ có năng khiếu mấy môn xã hội. Dù được Minh kèm cặp nhưng để thi vào khối A thì hoàn toàn không có khả năng. Riêng chuyện đăng ký khối thi mà gia đình cô đã cãi cọ mấy trận, trong gia đình mấy ngày nay toàn mùi thuốc súng.

Chán nản lật trang sách ôn tập Hóa học, Nhiên thở dài. Minh đang cắm cúi làm bài tập bên cạnh, liền ngẩng đầu nhìn cô.

“Sao thế, vẫn chuyện khối thi à?”

Vẩn vơ vẽ vài vòng trên giấy, Nhiên buồn bã gật đầu.

“Thế bố mẹ cậu bảo sao?”

“Thì vẫn thế, khối C khó xin việc, khối C không có gì nổi bật, trong khi đó khối A dễ chọn trường, khối A thế này thế nọ… Có phải tớ không biết đâu, nhưng năng lực tớ chỉ có đến thế, làm sao tớ cố thi khối A được chứ?” Nhiên cáu kỉnh đáp. Từ nhỏ đến lớn, cô luôn nghe theo sự sắp xếp của bố mẹ, lại thêm trầm tính ít nói nên việc cô phản đối lần này làm bố mẹ cô ngỡ ngàng không ít. Tuy nhiên, người lớn cứ cố chấp, còn cô thì lại chỉ muốn sống thực với chính mình một lần. Cô cũng có ước mơ, cô muốn trở thành một nhà thơ, chứ không phải là bác sĩ như bố mẹ mong đợi.

“Bình tĩnh đã nào.” Minh đưa cô cốc nước, “ Cậu đừng lo lắng, rồi bố mẹ cậu sẽ hiểu ra và ủng hộ ước mơ của cậu thôi.”

“Mong là vậy.” Nhiên thở dài, rồi lại vùi đầu vào sách vở.

Trên con đường thưa thớt người qua lại, Nhiên một mình bước. Những cơn gió nhẹ thoảng qua, thổi tung tà áo cô. Cô mệt mỏi với việc áp đặt của bố mẹ. Hôm nay, cô vừa cãi nhau với bố, và trong lúc tức giận, cô đã cầm theo chiếc balo rời khỏi nhà, sau khi cãi lại:

“Con cũng có ước mơ của riêng mình. Trong suốt mười tám năm qua, con đã sống theo ý của bố mẹ, chẳng lẽ con không thể sống với ước mơ của mình một lần sao? Khối C cũng chẳng có gì là thua kém cả, bố mẹ chẳng bao giờ nghĩ đến suy nghĩ của con…”

Những con gió dồn những chiếc lá vàng vào góc đường, nâng chúng lên, xoay vòng trên không trung rồi hạ xuống. Nhiên ngồi một mình, cô độc, dưới mái hiên của trạm dừng xe buýt. Những chiếc xe buýt đi qua, người lên rồi xuống, rồi cũng rời đi hết. Bầu trời kéo những đám mây nặng nề, rồi lộp độp, lộp độp… những hạt mưa ào ào trút xuống. Nhiên co mình vì gió lạnh, và cô nhận ra mình đang cô độc đến bao nhiêu. Bỏ nhà đi, không có nơi nào để đến, cô cứ lang thang như một chiếc lá khô không phương hướng, mặc cho gió thổi, mặc cho mưa bay.

Reng..reng…

Tiếng chuông điện thoại vang lên trong màn mưa tầm tã. Nhiên co người lại trên chiếc ghế chờ, mái hiên nhỏ hẹp chẳng thể nào chắn hết được những gió mưa. Cô run rẩy vì lạnh, lấy điện thoại ra. Giọng nói hốt hoảng. Là Minh.

“Cậu đang ở đâu vậy? Tại sao cậu lại bỏ nhà đi? Cậu vẫn ổn chứ? Cậu đang ở chỗ nào?”

“Tớ ổn mà, không sao đâu.” Nhiên nhẹ đáp.

“Cậu đang ở đâu? Tớ đến đón cậu nhé.” Giọng Minh ở đầu bên kia đầy lo lắng.

“Tớ đang ở trạm chờ xe buýt. Tớ…”

Minh ngắt lời cô: “ Cậu ở yên đấy, đợi tớ nhé. Đợi tớ năm phút thôi. Đừng đi đâu cả.”

Lúc Minh đứng trước mặt cô, cả người ướt sũng vì mưa, Nhiên chợt cảm thấy khóe mắt mình cay cay. Mặc cho mưa gió, cô ôm lấy Minh mà khóc. Minh vỗ nhẹ vai cô:

“Nếu cậu muốn khóc thì cứ khóc đi. Đừng giữ trong lòng, cậu cứ khóc hết những nỗi buồn của cậu đi.”

Dưới trời mưa như trút nước, có một hạt mầm yêu thương khẽ nảy mầm trong trái tim Nhiên. Không biết tự khi nào, cô đã dựa dẫm vào Minh, đã tin tưởng cậu tuyệt đối.

Cô thích Minh.

Những cơn mưa rồi cũng dần vơi bớt, những chiếc lá vàng theo nhau rụng xuống đầy góc sân trường. Cuối cùng, bố mẹ cũng chấp nhận cho cô theo học khối C, cô quyết định đăng ký vào trường Đại học Khoa học xã hội và nhân văn như ý nguyện.

Minh sẽ học Bách Khoa, cậu ấy nói thế.

Cô biết hai người sẽ không thể học chung trường, và có lẽ, những năm tháng còn lại dưới mái trường THPT này sẽ trở thành những năm tháng cuối cùng họ bên nhau.

“Này Minh, ừm, tại sao cậu lại chịu nghe những vần thơ của tớ?”Nhiên khẽ hỏi.

Minh đang chăm chú vật lộn với bài toán khó, nghe cô hỏi vậy, liền đáp:

“Vì tớ thích thơ của cậu.”

“Vậy, nếu, nếu sau này, cậu có người yêu rồi, cậu có còn thích thơ của tớ nữa không?”

“Đó là hai chuyện khác nhau mà, mà cậu đừng lo, tớ và cậu sẽ mãi là bạn tốt…” Minh khẳng định chắc chắn. Và cậu mải mê làm bài nên đã bỏ lỡ vẻ buồn bã trên gương mặt cô bạn thân.

Và rồi, có một người dành cả một thanh xuân để bên cạnh một ai đó, nhưng lại đành bỏ lỡ nhau.

Những tháng ngày rồi cũng dần trôi qua, có những nỗi niềm mà có người không kịp nói.

Bíp bíp…

Tiếng còi xe kéo Nhiên về thực tại. Hồi ức như một giấc mộng, có lúc đẹp đẽ, có lúc buồn bã, có cả những yêu thương không nói được thành câu, để rồi ai phải mang nuối tiếc suốt một đời dài. Cô cầm bút, viết nốt những vần thơ còn dang dở.

Có những câu chuyện trải dài suốt cả thanh xuân,

Có những bóng hình cứ lặng yên trong tim ai mãi,

Câu chuyện nhớ thương cứ nằm yên, mặc cho ai mê mải

Cánh phượng chiều sắp tàn, khóc đỏ rực góc sân.

 

Có người học trò ngượng ngùng chẳng dám vội bước chân,

Hết buổi học này rồi, là ai xa ai mãi.

Nếu sau này buồn vui chẳng cùng ai nếm trải,

Tiếc nuối một thời, có lẽ chẳng ai hay.

Có một lời thương mãi không dám tỏ bày….

 

Bút danh: Tịch Dương

2 Comments

  1. Quán Lâm 31/08/2017
  2. Tichduong 31/08/2017

GÓP Ý BÀI VIẾT