Bài dự thi_Cảm ơn cậu, dấu ấn tuổi thanh xuân của tớ_10/9/2017

Sài Gòn, những ngày đầu tháng Năm.

Tôi hẹn làm báo cáo nhóm với mấy cô bạn tại quán cà phê quen thuộc. Tôi ngồi ở dãy phía sau quán, bên cạnh bể cá với những chú cá vàng đang tung tăng bơi lội. Khác với mọi khi, hôm nay anh chủ quán không mở những bản ballad buồn mà lại bật cả một list nhạc về tuổi học trò.

“Dường như nắng đã làm má em thêm hồng

Làn mây bay đã yêu tóc em

Trộm nhìn anh khẽ cười khiến em thẹn thùng

Áo trắng em bây giờ tan trường…”

(Xe đạp)

Ảnh minh họa

Giọng Thùy Chi trong trẻo hòa cùng chất giọng ấm áp của những chàng trai nhóm M4U vang lên nghe sao đong đầy yêu thương. Bất giác, từng đợt sóng kỷ niệm lại tràn về trong tôi, vỗ vào tâm thức, ru hồn tôi mênh mang giữa những bâng khuâng tình đầu – tình yêu tuổi học trò…

***

Đó là một buổi trưa tháng 11. Tôi đón chuyến xe buýt lên trường Chuyên Bạc Liêu để học bồi dưỡng học sinh giỏi quốc gia. Ngồi đợi ở trạm không lâu thì xe buýt cũng đến. Buổi trưa là giờ tan học nên trên xe đầy người, phần lớn là học sinh cấp hai với những câu chuyện rôm rả khiến không gian trên xe rất ồn ào. Tôi đứng nắm vào chiếc móc giữ thăng bằng, mặt nhăn nhó như một người bệnh.

“Bạn ơi, bạn có thể ngồi ghế của mình!”

Tôi quay lại. Là một chàng trai cao ráo, miệng nhỏ xinh xinh, mặc đồng phục trường bên. Tôi nói lời cảm ơn cậu ấy rồi không ngần ngại ngồi xuống ghế.

Sau một giờ đồng hồ thì chiếc xe buýt cũng ghé trước cổng trường Chuyên. Tôi xuống xe, đi vào trường. Thật bất ngờ khi cậu trai kia cũng đang bước song hành với mình. Chủ động bắt chuyện, tôi biết được cậu ấy tên Vinh và ôn Toán.

Tôi ôn học sinh giỏi Văn nhưng lại yêu môn Toán nhiều hơn. Khó tin vậy đấy! Suốt những năm học phổ thông, tôi đều thi học sinh giỏi Văn là bởi vì tôi không muốn phụ lòng mong mỏi của cha mẹ và thầy cô. Họ bảo tôi là con người của văn chương, chứ không phải của Toán học. Trong thâm tâm, tôi luôn cảm thấy tôi không được sống đúng với bản ngã của mình. Thế nên, khi gặp được một người bạn cùng huyện, lại là học sinh giỏi Toán, tôi cảm thấy rất thú vị. Tôi thầm nghĩ “hai tháng ôn luyện này sẽ ra trò đây!”

***

Hôm ấy là ngày ôn đầu tiên nên giáo viên cho về sớm. Đến trạm xe buýt thì tôi đã thấy Vinh ngồi đấy tự lúc nào. Tôi vừa ngồi xuống hàng ghế chờ vừa hỏi:

“Cậu cũng đi đi về về ư?”

Chuyện là buổi sáng tôi học chương trình cơ bản tại trường ở Giá Rai, buổi trưa đón xe buýt lên trường Chuyên Bạc Liêu học bồi dưỡng, chiều tối thì về lại Giá Rai. Mặc dù có chút bất tiện nhưng tôi nghĩ nó sẽ tốt cho một học sinh cuối cấp như tôi.

Thật may mắn là cậu ấy hiểu câu hỏi khó hiểu của tôi:

“Umh… Tui sợ chương trình cơ bản giữa hai trường sẽ khác nhau. Với lại, tui đang ôn thi Đại học trong trường.”

“Thật giống nhau quá nhỉ!”

Năm giờ chiều, chiếc xe buýt ghé bến đón tôi và Vinh trở về Giá Rai. Chúng tôi ngồi ở hàng ghế cuối, bắt chuyện về rất nhiều thứ, chẳng hạn như chuyện thi Đại học hay sự yêu thích Toán học của tôi,…

Sau ngày hôm ấy, tôi và Vinh dần thân nhau. Lần nào đến trường Chuyên sớm, Vinh cũng đều qua phòng học của tôi trò chuyện. Chính nhờ khoảng thời gian ấy mà tôi nhận ra thế giới Toán học thật mênh mông và lý thú, mà kiến thức của tôi thì còn quá nông cạn. Không những vậy, tôi còn được Vinh nhận làm “cô giáo nhỏ” để kể cho cậu ấy nghe chuyện đời, chuyện nghề của các nhà văn, nhà thơ lớn.

Có những lần, Vinh mượn đọc những bài văn của tôi. Đọc xong, cậu ấy chỉ nhận xét duy nhất 1 câu: “Viết logic và bay bổng quá ta, mà hình như thiếu cảm xúc quá!”. Tôi lườm Vinh. Và cậu ấy múa tay múa chân: “Ờ, viết hay, viết hay…”

***

Trước ngày thi một hôm, các học sinh trường huyện được sắp xếp qua Trường Chính trị Châu Văn Đặng nghỉ ngơi. Tôi và Vinh cũng vậy. Ngày ấy là đầu tháng Một, tiết trời lạnh lắm. Từng cơn gió bấc thoảng qua đủ để khiến bất cứ ai cũng phải rùng mình.

Bảy giờ tối, Vinh gõ cửa phòng tôi, rồi hỏi nhỏ:

“Liên, đi ngắm thành phố Bạc Liêu về đêm với tui không?”

Thấy tôi có vẻ muốn từ chối nên cậu ấy nói tiếp:

“Để thư giãn luôn. Ôn bài hoài không tốt đâu!”

Tôi gật đầu rồi nhìn theo bước chân Vinh rời khỏi phòng.

Tôi ở cùng với ba “đồng chí” khác trong đội tuyển Văn. Vừa đóng cửa, tụi nó bỗng nhốn nháo cả lên, chọc yêu khiến tôi đỏ cả mặt.

***

Năm phút sau, tôi khoác chiếc áo ấm lên người rồi cùng Vinh đi ngắm đường phố về đêm. Tôi vừa đi vừa “cằn nhằn”:

“Trời lạnh thế này mà cậu rủ tớ ra ngoài, cậu cũng quái dị lắm!”

Vinh chỉ cười mà không nói gì. Hai hàng cây bên đường trổ hoa tím ngắt. Theo cơn gió, từng loạt hoa rơi xuống lòng đường, nhẹ tênh. Bỗng Vinh hỏi tôi:

“Liên có biết lí do vì sao tui rủ Liên đi ngắm đường phố Bạc Liêu không?”

Tôi đùa:

“Là vì cậu muốn tớ thả lỏng để lấy cảm hứng cho buổi thi ngày mai, đúng không? Nếu vậy thì trong mắt tớ, cậu thật tâm lí đấy!”

“Umh… Nhưng mà chỉ đúng một phần thôi! Lí do chính là tui muốn Liên thật sự yêu thích con đường mà Liên đang đi.”

“Tớ chưa hiểu.”

“Nghệ thuật đích thực là tất cả mọi thứ đang diễn ra xung quanh Liên đấy! Nếu muốn thành công ở môn Văn, Liên phải sống trọn từng khoảnh khắc với nó.”

Tôi ngộ ra điều mà Vinh muốn nhắc đến. Những lời văn được tôi viết ra rất hay nhưng không khơi dậy được sự đồng cảm nơi người đọc, bởi đó chỉ là những cảm xúc sáo rỗng của một lối viết quá chú trọng kỹ thuật. Văn chương không cần nhiều đến kỹ thuật. Thứ văn chương cần nhất là một trái tim nhạy cảm, luôn nắm bắt được những chuyển động khẽ khàng trong tâm hồn con người và vạn vật. Nếu kỹ thuật là phương tiện thu hút độc giả thì chính tình cảm và những rung động tinh tế mới là bến bờ neo chân độc giả, vẫn đọng lại dư âm khi họ rời đi. Bởi vậy, người thực sự yêu Văn phải là người một lòng gắn bó với văn chương, cũng là đắm say trước cuộc đời.

“Nhưng tớ cũng rất muốn thành công ở lĩnh vực Toán học” – Tôi bối rối.

“Sở thích thì có nhiều nhưng đam mê chỉ có một, và mỗi người cũng chỉ có một cái tạng riêng. Dành nhiều thời gian cho lĩnh vực không phải sở trường, đó là một sự lãng phí vậy!”

Tôi chợt nhận ra người lớn bao giờ cũng nhìn nhận vấn đề một cách tổng quan và sâu sắc. Cha mẹ tôi, thầy cô tôi, họ đã thấy rõ con đường phát triển của tôi từ rất lâu rồi. Chỉ là tôi bướng bỉnh và luôn cảm thấy bị áp đặt mà thôi!

“Cậu có vẻ am hiểu nhiều về văn chương nhỉ?” – Tôi không giấu nổi sự tò mò.

Vinh mỉm cười:

“À! Năm lớp 9, tui đạt giải nhì kì thi học sinh giỏi Văn vòng tỉnh đấy! Song, do muốn học công nghệ thông tin nên tui đã chuyển sang các môn tự nhiên.”

“Nhờ vậy mà hôm nay cậu lại làm cho tớ khôn ra!”

“Cậu lúc nào cũng đùa được nhỉ! Mà thực ra, tui đã muốn Liên “khôn ra” từ lúc tôi bình luận những bài viết của Liên rồi. Tại Liên “hung” quá mà không chịu tiếp thu thôi!”

Tôi lại lườm Vinh. Rồi chúng tôi bật cười.

“Mà thôi, chúng ta về đi. Cũng khuya rồi đấy!” – Vinh đề nghị.

“OK.”

Chúng tôi bước về trong đêm, trò chuyện vui vẻ. Bầu trời giăng kín một màu đen, chỉ có ánh đèn in bóng xuống mặt đường, soi rõ hai cánh tay vô tình chạm vào nhau. Cả hai giật mình, vội vàng giấu sự bối rối trong lặng im…

Tôi thích Vinh, sự thật là như vậy. Tôi thích cái vẻ hiền lành cũng như sự ân cần trong từng cử chỉ và sự sâu sắc trong suy nghĩ của Vinh. Cái chạm tay kia đã cho tôi hiểu rõ lòng mình.

***

Tôi và Vinh thi chung phòng. Kết thúc buổi thi đúng mười một giờ trưa nhưng trời chỉ có chút nắng nhẹ. Tôi ra khỏi phòng thi, mặc áo ấm rồi cùng Vinh về Trường Chính trị dọn đồ. Sứ mệnh của tôi đến đây là kết thúc, còn Vinh thì phải thi thêm một buổi nữa. Lấy hết can đảm, tôi ngập ngừng:

“Vinh à, cậu nghĩ sao nếu tớ nói rằng tớ – thích – cậu?”

Nói ra ba từ ấy là một quyết định khó khăn đối với tôi. Nhưng tôi tự nhủ lòng rằng phải thổ lộ thôi, sợ không còn cơ hội nữa. Tôi quan sát kĩ từng biểu hiện của Vinh, cũng chính là chờ đợi một câu trả lời. Cậu ấy vẫn điềm tĩnh như mọi ngày, cứ bước từng bước thật nhẹ. Và cuối cùng, cậu ấy bảo:

“Tui sẽ kể cho Liên nghe một câu chuyện nhé! Có một chàng trai tham gia vào vòng ứng xử của một cuộc thi. Anh ấy vấp phải câu: Nếu một bạn gái yêu bạn nhưng bạn không thể đáp lại tình yêu ấy thì bạn sẽ cư xử như thế nào?”

“Thế anh ấy trả lời ra sao?”

“Anh ấy mua một bó hoa thật đẹp mang tặng cho người ta và ngay lúc đó rút giữ lại bông hồng duy nhất. Qua cử chỉ trên, anh ấy muốn nhắn với cô bạn rằng: Mình dành cho bạn tất cả những gì tốt đẹp nhất, chỉ trừ tình yêu. Nhưng tình cảm ấy của bạn, mình vẫn luôn giữ gìn và trân trọng trong lòng mình như một điều may mắn mà cuộc đời mang lại.”

Tình yêu tuyệt vời thật, nhưng nếu chẳng may mình yêu người mà người chẳng để tâm đến mình thì khổ lắm!

Bỗng tôi im lặng. Vinh cũng im lặng. Một khoảng lặng bao trùm giữa hai chúng tôi…

Đến giờ phút chia tay, tôi vẫy tay chào Vinh:

“Cảm ơn cậu. Hôm nay tớ làm bài rất tốt!”

Và không quên gửi lời chúc may mắn đến cậu ấy.

Vẫn là chuyến xe buýt như mọi khi nhưng sao tôi lại cảm thấy trống vắng lạ thường. Và trong lòng, tôi luôn hy vọng nhận được một câu trả lời khác từ Vinh, rằng ít ra cậu ấy cũng có chút tình cảm với tôi, dù chưa đủ để trở thành người yêu của nhau.

***

Ngày nhận giấy báo nhập học, Vinh gửi cho tôi một bài hát. Tôi bật nghe và lắng lòng với những ca từ da diết:

“Vẫn biết yêu em là lỗi lầm

Vẫn biết yêu em là thất vọng

Vẫn biết yêu em là tìm

Không ra cho ta lối thoát

Đã trót đeo mang một số phận

Đã trót yêu đương thật khác thường…”

Kèm theo đó là một lời xin lỗi. “Giây phút ấy, tui đã muốn nói ra điều này. Nhưng thực sự thì tui không đủ can đảm”.

Tôi chợt hiểu và cảm thấy lòng đau. Một chàng trai thân thiện và dễ thương. Một chàng trai giúp tôi hiểu đâu là đam mê thật sự. Và hơn hết là một chàng trai mang đến cho tôi những rung động đầu đời. Ấy vậy mà… Vòng tròn số phận đã cuốn Vinh đến một nơi mà tôi mãi mãi không thuộc về. Chỉ để lại một vùng kỷ niệm. Chỉ để lại một nỗi day dứt mang tên “Người thương”… Tôi bật khóc. Lần đầu tiên tôi rơi nước mắt vì một người.

Tôi lại nhớ một ai đó đã từng viết như thế này: “Nếu một chàng trai thích bạn, chàng trai ấy sẽ xưng hô với bạn giống như cách bạn xưng hô với cậu ấy”. Ừ thì, suốt hai tháng trò chuyện với nhau, Vinh có bao giờ xưng “cậu – tớ” với tôi đâu! Những điều cậu ấy dành cho tôi, chỉ đều xuất phát từ tình bạn.

***

Tôi chọn học Báo chí. Được tuyển thẳng vào trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn, điều đó một phần là nhờ công lao của Vinh. Đến tận bây giờ, chúng tôi vẫn thường xuyên giữ liên lạc với tư cách là bạn thân, và cũng là tình đầu (với riêng tôi). Trong thâm tâm, tôi mong sao Vinh sẽ gặp được mảnh ghép của đời mình. Vì cậu ấy là một người tốt, và tình yêu của cậu ấy đáng được trân trọng.

“Hù…!!!”

Tụi bạn đứng đằng sau khiến tôi giật mình.

“Làm gì mà suy tư dữ vậy cô nương?” – Năm đứa con gái đồng thanh trêu tôi.

“Tôi đang tưởng tượng xem các cô đang tung tăng với anh trai đẹp nào mà lại đến trễ đấy!”

Thế là tụi nó cười sặc sụa…

***

Vinh à, cảm ơn cậu đã xuất hiện trong cuộc đời tớ. Thanh xuân này, tớ chưa từng hối hận vì đã tỏ tình và bị cậu từ chối, càng chưa từng hối hận vì đã được làm bạn với cậu. Bởi trong giây phút ấy, tớ nhận ra mình trưởng thành hơn rất nhiều.

Chắc chắn rằng, tớ sẽ tìm được một người tặng hoa cho tớ và không giữ lại một bông hoa nào hết.

GÓP Ý BÀI VIẾT