Bài dự thi_ Nếu năm ấy trái tim em không ngần ngại_20/8/2017

Bất cứ ai đang ở tuổi thanh xuân đều muốn tự tay gom góp nên những trang nhật ký của riêng lòng mình, cặm cụi tỉ mẫn những nét nghiêng nghiêng, cố thêu dệt những mùi vị ngọt ngào, sâu lắng… Rồi mới chợt nhận ra, thanh xuân là bản thân cùng một ai đó viết, đến khi đi qua đã rất xa rồi, giở lại vẫn in rõ mặn ngọt đầu môi, là ánh bình minh trước ngưỡng cửa cuộc đời- nơi đôi mắt ta gửi lại bao thiết tha nuối tiếc!

Thanh xuân tôi đẹp nhất có lẽ là ngay những ngày đầu cấp ba, ngày mà trái tim lỡ loạn nhịp vì một cậu con trai cùng lớp. Đối với tôi, cậu là ngọn lửa thiêu đốt tất cả những đam mê chưa từng có trong một cô gái lần đầu rung động. Tình cảm ấy cậu có thể biết rất rõ. Chỉ có điều, những ngập ngừng nơi tôi đã biến hy vọng thành cát bụi, để rồi lòng cậu ra sao tôi chưa bao giờ là hiểu thấu…Câu chuyện của tôi bắt đầu bằng một tình huống không vui giữa hai đứa:

Là một đứa con gái thích gì nói nấy và có ác cảm với đám con trai, tôi coi tình yêu học trò là một thứ xa xỉ, thậm chí chẳng đáng để hy sinh. Tuấn lại khác, dù là mối tình đầu của tôi song lại là cao thủ trong vấn đề ”tán gái”, miệng lưỡi nhanh nhẹn, cao tráo, ưa nhìn. Đặc biệt rất có tài với các nhạc cụ, đồng thời là ”con cưng” của thầy thể dục, lớp tôi quen gọi hắn là: dân chơi bóng chuyền, quả thực vô cùng xuất sắc! Không may là đầu năm lớp 10, tôi gặp một vụ nhức đầu liên quan đến Tuấn. Chả là tôi và cái Thủy- người nó định tỏ tành học cùng lớp học thêm toán. Không hề biết quan hệ giữa hai đứa nên tôi thường xuyên kể cho Thủy nghe về bệnh đào hoa của Tuấn. Cuối cùng hai đứa không đến được với nhau mà ngược lại chuyện tôi xép mép còn bị lộ. Ngay khi biết tin, Tuấn nhắn tin lên mặt chửi tôi lia lịa, đã thế trên lớp cứ đi qua chỗ tôi lại lườm đến ghê, chỉ mong mọi chuyện trở lại như xưa!

Buổi sáng mưa bay bay thì thật lãng mạn, lòng tôi luôn mơn mởn những cảm xúc dịu nhẹ mỗi khi đón làn gió mát mùa hạ thoảng qua. Bao nhiêu muộn phiền của tất bận, cái nắng gắt gao và sự khó khăn khi thích nghi ngôi trường mới khiến tôi càng trông chờ thứ gì đó mát mẻ và ngọt ngào. Bước chân tôi nhanh nhẹn vào lớp trong khi tay vội vã đón gió và mưa rơi, đi học trễ vì ngắm mưa cũng là một điều đáng thử. Bất chợt tôi gặp Tuấn, vậy là nó cũng đi học muộn, đứng từ xa nhìn là đủ biết đang chờ ai đó để đi ô cùng, nhà xe giờ này vắng tanh không một bóng người. Tôi lại gần, cất tiếng chào: ”Có muốn đi chung với người lắm mồm như tôi không?”. Tôi chắc chắn lòng tự trọng của Tuấn cao thế nào cũng không từ chối được, bởi lẽ hôm nay hắn được giao mang máy tính đi làm thuyết trình môn sinh cho cả nhóm, không thể đội đầu trần vào lớp…Hỏi cũng đã được một lúc lâu mà cứ thấy hắn suy nghĩ hoài. Tôi ngước lên khuôn mặt Tuấn, ánh sáng chiếu vào bừng lên một góc cạnh của khuôn mặt đẹp đến khó tả, rồi tôi bỗng cười mỉm chỉ vì hắn bắt đầu nhăn nhúm khó chịu vì chọn lựa, đôi lông mày trĩu xuống vẻ suy tư. Một bên nhà xe, hàng cây bàng thả xuống những đợt mưa nhỏ từ cành đã trĩu nặng, nước bắn vào chân thật dễ chịu và thích thú. So với việc có người yêu, vui vẻ tận hưởng cuộc sống khi còn thanh xuân tốt hơn nhiều, vì với tôi: ”Tuổi 16,17 đẹp nhất vì chính bản thân chứ không phải ai khác.” Đang xa xăm nghĩ ngợi, bỗng Tuấn vẫn khuôn mặt tự đắc lạnh lùng đó nhưng lời nói có phần dịu dàng hơn: ”Này, hay tôi vào lớp trước, tí nữa sẽ nói Hoa mang ô ra cho cậu. Nói thật thì, tôi không thích đi với người tôi không thân thiết.” Tôi đáp: ”Kén chọn như vậy thì đứng ở đây chờ làm gì, thôi đi đi, muộn thuyết trình tôi không chịu trách nhiệm được.” Không nói gì thêm, hắn ung dung lấy ô từ tay tôi và vội vã bước đi trong làn mưa dày, ngắm từ phía sau cũng thật ra dáng một dân chơi bóng chuyền chuyên nghiệp, quả là đội trưởng trứ danh. Thần người trước cái bóng ấy, tôi lại chìm vào khoảng không vô tận của những suy nghĩ, không hề để ý giọng nói từ đâu cất lên:

-Cậu thật quá tin người, tôi không mang ô ra thì cậu bỏ học luôn chắc!

-Ừ thì sao, tôi tốt bụng thôi. Quay lại làm gì, thấy có lỗi à?

-Nói nhiều, đi nào!

Và rồi chúng tôi cùng nhau đi vào lớp, tất nhiên hắn là người cầm ô. Đứng gần vậy mới biết tôi chỉ cao ngang vai hắn. Thỉnh thoảng bờ vai rộng kia không đủ cho chiếc ô nhỏ của tôi, nước mưa rơi lấp lánh vào chiếc áo trắng làm cảnh tượng nên thơ kì lạ, tôi càng chăm chú nhìn hắn hơn. Và một thoáng nào đó, tôi cũng bắt chước như trong phim, cố đi lên phía trước tạo cảm giác được che chở, bảo vệ…Qủa thật điên rồ vì đây là lần đầu tiên tôi để ý đến Tuấn nhiều như thế!

Tiết thể dục hôm ấy, lớp tôi học chung sân với lớp Thủy, Tuấn mang theo ánh mắt xa xăm nghĩ ngợi trong suốt buổi học. Cũng chính thái độ mất tập trung ấy nên cô quyết phê lớp tôi thiếu ý thức học tập. Mỗi lần như vậy xảy ra, trách nhiệm nặng nề của cầm sổ đầu bài tôi đây là thuyết phục cô thay đổi ý định bằng được. Nhưng cuối cùng, không những thất bại mà tôi còn bị chạy quanh sân năm vòng vì tội lề mề chậm chạp, tôi cũng đành vâng lệnh. ”Trời hôm nay thật đẹp, nếu không tại thằng ham ngắm gái kia thì mình giờ đang rảnh tay đi mua bánh ăn rồi, thật tức chết!”, vừa nghĩ tôi lại để ý tiếng chạy phía sau, không biết là ai nhưng bỗng có cảm giác an toàn lạ thường, chúng tôi chạy chậm lại để từ từ đón khí trời, gió thổi làm mái tóc tôi nhẹ nhàng bay, giờ đây tâm trí tôi tràn đầy sinh khí. Ai đó cất giọng: ”Chắc cậu đang trách tôi nhưng dù sao chạy sẽ giúp cậu giảm béo đấy!”. Tôi ngẩn người không hưởng ứng trò đùa của hắn, tôi biết chắc đó là Tuấn, bước chân tự nhiên trĩu xuống không muốn chạy nữa, tôi lại muốn ngồi tâm sự và xin lỗi Tuấn hơn. Chúng tôi chạy trong im lặng, chỉ còn nghe thấy tiếng dậm chân nhẹ, hơi thở đều đều, tiếng gió ùa vào tai, tôi cũng vui vì vẫn nghe được hơi thở ấm áp ấy tỏa ra từ phía sau, chưa bao giờ lại phấn khởi trong lòng đến vậy. Sau khi vận động nhẹ, chúng tôi kết thúc bằng cuộc trò chuyện ngắn dưới bãi cỏ xanh mướt, nơi lý tưởng mà chỉ những cặp yêu nhau hoặc đôi bạn siêu thân mới có thể thoải mái giãi bày tâm sự.

-Cậu không định cảm ơn vụ đi chung ô sao và còn xin lỗi vì định chơi đểu tôi nữa…Tôi nghĩ, chúng ta đã hòa nhau rồi!

Tuấn thừ người ra rồi cười mỉm thân thiện hơn bao giờ hết mặc dù không đồng ý về cách làm hòa của tôi, đưa ánh mắt ra xa, đảo nhẹ xung quanh tìm kiếm gì đó.

-Thôi được rồi, xin lỗi cậu nhé, tại tôi cậu mới xui xẻo như vậy, mà tại cái Thủy nó tin tôi quá chứ lại, dù sao chuyện tôi kể hoàn toàn là sự thật…

Tuấn quay đầu lại và liếc tôi một cái thật đáng yêu, đợt gió tiếp theo lại phảng phất mùi bánh rán tôi thích, tôi nuốt nước bọt ừng ực.

-Đây rồi, là cái mùi này đây, cậu thích bánh này hay sao hả, nếu giờ tôi mua bánh cho cậu thì cậu sẽ đồng ý làm bạn thân của tôi chứ, cậu là duy nhất đấy, không ai có được diễm phúc này đâu!

-Mua bánh thì được, có điều nói điêu vừa thôi, xung quanh cậu có bao nhiêu bạn nữ đấy, ai tôi thấy cậu chả thân?

-Không không, cậu không biết rồi. Tôi có nói cậu là bạn nữ duy nhất của tôi đâu! Những bạn nữ kia không phải bạn thân mà có thể là bạn gái của tôi sau này thì sao, còn chức bạn thân không hơn không kém chỉ là cậu thôi, được không?

-Ôi chao, chắc cậu không có lấy một đứa bạn thân con trai nên tôi mới có diễm phúc như thế, không dám, không dám! Ai bảo cướp hết mấy đứa xinh trong lớp làm chi cho chúng nó ghét, haha…

Tôi chưa nói dứt câu thì Tuấn đứng dậy, chạy nhanh ra căng-tin gần đó mua bánh rán. Cái dáng chạy thật làm người ta ngã lăn ra vì buồn cười, tóc cũng rối hết, bộ quần áo thể thao trắng đen làm cậu ta càng thêm phong độ hơn, bước chân dài bằng ba lần bước chân tôi, người cứ thế lao về phía trước. Nếu làm bạn cậu ta, chỉ đơn giản là bạn thì tôi sẽ ra sao chứ, tôi chắc chắn sẽ từ bỏ vị trí đó vì chẳng thể kiểm soát được cảm xúc bản thân. Tôi nhận chiếc bánh của hắn vì đói bụng, cũng vì muốn làm bạn nhưng chỉ mấy giây sau lại hối hận khôn xiết, chỉ vì muốn làm bạn mà đã chấp nhận tất cả tổn thương sau này!

Những ngày sau đó, chúng tôi nói chuyện nhiều hơn khi ở trường và khi ở nhà, sáng thì buôn trên lớp, chiều thì dính với điện thoại hàng tiếng và đêm thì trằn trọc suy nghĩ không nguôi. Tình cảnh của tôi bây giờ từng là điều tôi ghét nhất trước kia, tôi bâng khuâng có nên tự nhận là đã thích hắn rồi không. Vấn đề này ngốn của tôi khá nhiều thời gian và để thôi suy nghĩ vẩn vơ, tôi bắt đầu đọc sách để khiến đầu óc xả hơi. Nhưng rồi cái thể loại sách tôi đọc: tự truyện về tình yêu, càng khiến tôi chìm sâu vào những cơn say của tâm hồn sau mỗi lần nhắn tin, đến mức tưởng tượng đủ kiểu về mối quan hệ hai đứa thì tôi bắt đầu nghĩ bệnh tương tư đã khá nặng và kết luận đó là thích hoặc sâu sắc và trưởng thành hơn thì sẽ là yêu. Tuấn vẫn vậy, đối xử với tôi như một người bạn thân nhất trần đời, giờ hắn cũng khác hơn, đôi khi còn hay nói đùa về kế hoạch săn một cô bạn gái mới, quả thật là đã quên biệt Thủy mất rồi!

Hôm đó, Long- bạn cùng lớp có mất chiếc điện thoại iphone6, Tuấn là người ngồi cạnh Long, lại chưa hề có tiết ra chơi nên bị cả lớp nghi ngờ. Tôi tất nhiên không tin điều đó, dẫu vậy cũng không biết nên trấn an mọi người thế nào vì chưa có bằng chứng. Long lấy lý do Tuấn trả thù và ghen ghét hắn vì Long và Thủy đang yêu nhau. Tôi vẫn không chịu thua, định lên tiếng thì nghe thấy tiếng thì thầm: ”Hình như cái Huyền thích thằng Long, bạn thân gì, thằng Long chỉ biết tán gái thôi!”. Ôi, nghĩ lại ngày tháng tự tại khi xưa, có lẽ đã không dính phải chuyện xì xào kia, chỉ vì mình thích nó….Chuyện vẫn chưa chấm dứt khi đã kiểm tra cặp tất cả mọi người mà vẫn không thấy, ánh mắt nghi ngờ lại đổ dồn về phía Tuấn, gương mặt buồn bã vì không nói được gì, nó đã cố giải thích mà không ai tin. Cuối cùng, cô giáo đề nghị biểu quyết để quyết định có nên thông báo cho bố mẹ Tuấn hay không, mặc dù biết cô bộ môn Toán là chị ruột Long nên rất bênh em, tôi không nói được gì hơn. Nghĩ về những lời xì xào, sao tôi cảm thấy mặc cảm vô cùng, tôi lại nhớ đến lúc mình chưa thích Tuấn, đã từng hứa sẽ không bao giờ yêu, điều này ai cũng biết…Tôi ngẫm nghĩ về việc có nên giơ tay, chỉ còn tôi và ai đó vẫn trụ lại để bênh vực Tuấn, những tiếng cười nhỏ, tiếng nói thầm cứ làm tôi bối rối giữa lương tâm và tự trọng, chỉ vì không dám đối mặt với những lời đồn trong tương lai, sự thật tôi không phải bạn gái Tuấn và tôi cũng không có ý định này, do đó tôi vô cùng băn khoăn. Tôi liên tục tự chữa cháy cho bản thân. Cô giáo bắt đầu đếm thì tôi giơ tay, tiếp sau đó vẫn có tiếng cười nhẹ, giờ tôi lại thấy chúng nó cười vì sự nhát gan của tôi, tôi đã bảo vệ mình thay vì Tuấn, tôi đã coi tình cảm dành cho Tuấn là điểm yếu của bản thân…Bỏ ngoài tai tất cả, tôi lại để ý đến Tuấn nhiều hơn. Tôi cố chờ đến khi nó quay xuống nhìn tôi và tôi sẽ biểu lộ sự hối lỗi. Nhưng giây phút đó đến nhanh quá, tôi ngồi im nhìn Tuấn, ánh mắt lấp lánh của hắn làm lòng tôi tan vỡ, tôi đã phạm một lỗi rất lớn với chính con tim mình, tôi ngục mặt xuống bàn và suy nghĩ lại tất cả những gì xảy ra trong hai tiếng đồng hồ qua, chắc chắn tình bạn kia đã rạn nứt rồi!

Hoa- người duy nhất trụ lại để minh oan cho Tuấn không nói gì thêm mà chỉ giải thích về sự mất công bằng trong việc biểu quyết này. Song song với thái độ ân hận của bản thân là sự nhẹ nhõm khi mấy ngày sau, Long đã tự giác thừa nhận về việc cố tình đổ tội cho Tuấn, đơn giản chỉ vì ghen ghét thôi. Tuấn và tôi cũng tự động tránh xa nhau. Một thời gian sau, có tin đồn Tuấn đang hẹn hò với Hoa, tôi cũng thầm chúc cho hai người bọn họ, tình yêu học trò dẫu ngây ngô nhưng sự tin tưởng và chân thành vẫn là yếu tố dẫn cả hai về phía trước. Một ngày không nói chuyện với hắn làm trí óc tôi trống rỗng vô cùng, sự kiểm điểm trăn trở trong tôi cả một thời gian dài không dứt, sự vướng vít đó làm cuộc sống ngày càng tồi tệ và mông lung! Tôi từ đó đặc biệt ghét những khi yên lặng ngồi một mình, sẽ bồi hồi nhớ ngay ánh mắt trong trẻo ấy, bờ vai rộng vững chắc ấy, cả dáng người cao đến mức mà khi đứng cạnh ai cũng mất hút về phía sau, cũng chẳng thiếu bao kỉ niệm hồi đầu quên biết!

Năm học lớp 10 kết thúc cũng là lúc có tin báo Tuấn sẽ chuyển trường vào đầu năm sau. Dẫu tò mò tôi vẫn không dám hỏi thẳng hắn. Để kết thúc mối nhân duyên của hai đứa, thời gian hai tuần sau nghỉ hè tôi đã dồn hết tất cả cảm xúc để làm tặng Tuấn một bài thơ, dĩ nhiên đồng thời là một bài thơ tình nói rõ tâm tư giấu kín! Ngày hẹn Tuấn đã đến, hôm đó thời tiết đẹp đến lạ, chim chuyền cành hót rất vui tai, cầm lá thư mà tôi dâng trào bao cảm xúc. Nhưng ôi, hắn nói cho tôi một chuyện rất vui, tim tôi vỡ òa hạnh phúc: ”Tôi sẽ không chuyển trường nữa, vậy chúng ta làm bạn lại đươc không, tôi đã tha thứ cho cậu rồi!”. Tôi định trả lời thì Tuấn đã liếc thấy mảnh giấy tôi giấu sau lưng, nhanh tay giật và giở ra đọc.

-Vô duyên quá, cái đó không phải của cậu đâu…ừm, thật ra thì, tôi định tỏ tình với một người nên mang đến nhờ cậu nhận xét! -tôi nhanh chóng bịa lý do…

Giọng hắn vang lên trĩu buồn: ”Thật sao, tôi định trả lời là ”có”. Cậu hỏi: ”Cậu có muốn làm Dư Hoài trong thanh xuân của tớ không?” ấy, nếu là tôi thì tôi sẽ đồng ý, nhưng tiếc là không phải, buồn thật!”. Tim tôi như ngừng đập trước câu trả lời của hắn, thật sao, thật là hắn sẽ trả lời như vậy à, ôi, nhưng tôi thật không đủ dũng khí để nói ra, lỡ hắn chỉ đùa để tôi vui… Vậy là bỏ qua những lời của Tuấn, tôi đáp: ”Đúng, không phải cậu đâu!”. Tuấn mỉm cười tươi hết sức, đến gần và khoác vai tôi như hai người bạn thân thiết, cùng nhau đi đến cuối con đường trong buổi chiều hoàng hôn tuyệt đẹp!

31 Comments

  1. Mai Anh 25/08/2017
    • Quynh Mai 26/08/2017
  2. Mai Huong 26/08/2017
    • Quynh Mai 29/08/2017
  3. Ngo Hoang 26/08/2017
    • Quynh Mai 29/08/2017
  4. Hùng Trần 26/08/2017
    • Quynh Mai 29/08/2017
  5. Mai Ngân 26/08/2017
    • Quynh Mai 29/08/2017
  6. lam linh 26/08/2017
    • Quynh Mai 29/08/2017
  7. Phát - anh họ Quỳnh ??? 26/08/2017
    • Quynh Mai 29/08/2017
  8. Lan 27/08/2017
    • Quynh Mai 29/08/2017
  9. Hương Thảo 28/08/2017
    • Quynh Mai 29/08/2017
  10. NGỌCC 28/08/2017
    • Quynh Mai 29/08/2017
  11. Thanh trang 04/09/2017
    • Quynh Mai 05/09/2017
  12. Min 04/09/2017
    • Quynh Mai 05/09/2017
  13. Nếu có thể quay lại 25/09/2017
  14. bảo lan 25/09/2017
    • Quynh Mai 01/10/2017
  15. Thúy Hiền 25/09/2017
    • Quynh Mai 01/10/2017

GÓP Ý BÀI VIẾT