Bài dự thi – Chuyện tình qua tin nhắn – 29/08/2017

Mỗi lần đọc lại bài thơ cũ, lòng tôi lại trào dâng niềm cảm xúc, nước mắt cứ rưng rưng. Đó là bài thơ về câu chuyện tình yêu hoàn toàn có thật.

Để bạn đọc tiện theo dõi, trước tiên tôi sẽ giới thiệu về xuất xứ của bài thơ ấy…
Chuyện kể rằng: có một cô gái nhắn tin chia tay người yêu, trong tâm trạng buồn, u uất, cô ấn nhầm một số điện thoại, vậy là tin nhắn ấy đi lạc vào điện thoại của một người lính không quân. Sau chuyến bay tập ban đêm, người lính ấy trở về doanh trại, mở điện thoại ra và bất ngờ đọc được những dòng tin từ biệt người yêu của cô gái xa lạ. Anh lính hiểu được nỗi đau của cô gái trẻ, sợ cô suy nghĩ nông nổi, anh vội điện thoại gần trăm cuộc trong đêm cho cô. Cô gái không nghe cũng không tắt máy. Anh liền gửi hàng chục tin động viên, an ủi cô gái, tự xưng mình là sĩ quan – phi công lái máy bay, đang công tác tại sân bay Chu Lai (Núi Thành, Quảng Nam). Cảm động trước nghĩa cử của chàng trai xa lạ, cô nhắn tin hồi âm lại… Từ đó họ nhắn tin cho nhau tâm sự những chuyện vui buồn trong cuộc sống, trong công việc. Rồi cô lâm trọng bệnh, người lính hàng đêm sau mỗi chuyến bay tập, đều ân cần nhắn tin thăm hỏi, động viên tinh thần cô. Dần dà người lính phát hiện ra mình yêu cô gái tự lúc nào. Lúc ấy anh chưa hề biết mặt cô. Mùa đông năm đó, anh gửi cho cô chú gấu bông kèm lời tỏ tình… Cô gái rất cảm kích và quý mến người lính, cảm động trước chân tình của anh… Khi cô đã lấy lại thăng bằng trong cuộc sống, anh quyết định cho cô biết sự thật về anh…
Cô gái hết sức ngỡ ngàng trước sự thật: Anh nhỏ hơn cô đến 9 tuổi! Vì lý do này, cô đã luôn từ chối tình yêu của anh dù lòng cô không phải là sỏi đá…
Nghĩa tình của anh dành cho cô, cô sẽ không quên!

Hình ảnh minh họa

Cô gái đã viết một bài thơ kể lại câu chuyện tình đặc biệt dành tặng người lính năm xưa, kèm một lá thư dài bày tỏ nỗi lòng mình. Nhưng cô đã không còn cơ hội gửi cho anh được nữa. Cô đã mất liên lạc cùng anh! Dưới đây là nội dung bài thơ và lá thư mà cô không thể gửi đến tay người lính trẻ!
* *
*
L.Đ,  ngày …. tháng …. năm….

Gửi anh – Bài thơ kỉ niệm!

Tặng vật còn đây – chú gấu bông!
Người năm xưa đó có còn không?
Có còn lưu giữ dòng tin nhắn
Em gửi lạc đường – gây “bão giông!”

Đêm buồn trăng nước cũng mông lung
Uẩn khúc tình riêng lẫn nhớ nhung
Trút cạn vào dòng tin nhắn cuối
Vô tình gửi lạc đến không trung!

Người nơi góc bể, kẻ chân mây
Xích lại gần hơn trong phút giây!
Người nhận được tin như thấu hiểu
Lời người oán trách lúc chia tay.

“- Này em, anh chẳng phải tình nhân!
Mộng ước cùng ai đã chẳng thành
Một mảnh tình xưa giờ vỡ vụn
Làm sao em vá lại cho lành?”

“Hãy để buồn trôi theo tháng năm
Cùng anh – ta nối lại cung trầm
Lắng nghe bản nhạc còn dang dở
Một khúc tương tư dạo mấy lần”

“- Xin cám ơn anh đã đợi chờ
Mượn bao con chữ viết thành thơ
Gửi tình đằm thắm qua trang giấy
Chỉ trách lòng em quá hững hờ!”…

Tặng vật còn đây – chú gấu bông
Chắc người năm cũ đã sang sông
Nằm nghe lá rụng bên thềm vắng
Bao nỗi ngậm ngùi, ai đếm đong!

Anh Long mến!
Anh cảm nhận điều gì khi đọc bài thơ em viết? Kỉ niệm xưa lại ùa về có phải thế không anh?
Năm năm trôi qua, em không còn nhận được tin tức gì của anh nữa. Lòng em như lửa đốt!
Mình quen nhau trong hoàn cảnh quá đặc biệt phải không anh? Em không nghĩ rằng tin nhắn của em lại đi lạc vào điện thoại anh với một khoảng cách không gian xa đến vậy! Trong lúc tinh thần em suy sụp, chính những lời động viên của anh là động lực giúp em vượt qua tất cả! Anh kể cho em nghe về Nghệ An quê anh, về vùng đất thanh bình với những con người thật thà, dung dị. Anh hứa có dịp sẽ đưa em về thăm quê Bác, cho em biết thế nào là chiếc áo tơi mặc khi làm đồng trong ngày mưa phùn, gió rét. Chỉ tiếc là điều đó không thành hiện thực.
Em vẫn còn giữ tấm hình anh chụp cạnh chiếc trực thăng trong màu áo lính, cùng những lá thư dài với nét chữ bay bướm, lời lẽ chân tình, sâu sắc. Em ấn tượng mạnh mẽ khi đọc thư anh, nghe lòng ấm áp lạ kì. Em cứ náo nức đợi đêm về, đợi anh hoàn thành những chuyến bay tập, để được trò chuyện cùng anh. Nhiều lần anh bóng gió đề cập đến câu chuyện tình yêu mà người vợ lớn hơn chồng cả chục tuổi, họ vẫn sống cùng nhau hạnh phúc. Em gạt đi: “Quan điểm của em không bao giờ yêu người nhỏ hơn em dù một tuổi!”. Mỗi lần như vậy, anh và em lại tranh luận đến gần 4 giờ sáng, chắc anh vẫn còn nhớ?
Đến một ngày em linh cảm rằng anh đã bắt đầu yêu em. Lo sợ điều đó xảy ra (bởi anh nhỏ hơn em một tuổi!), em nói dối đang mang căn bệnh tim khó chữa nên em sẽ không yêu ai nữa. Anh cứ tưởng em đang mang bệnh lý về tim thật! Thấy anh lo lắng, quan tâm em nhiều hơn, em càng làm “già”! Thỉnh thoảng em lại kêu mệt, không nhắn tin cho anh được. Em bịa chuyện rằng em sắp “mổ tim”, chưa biết sống chết ra sao! Mục đích em nói dối về căn bệnh “trầm trọng và khó chữa” ấy để anh không dám đặt tình cảm ở em nữa. Không ngờ anh lại ngỏ lời yêu em ngay lúc đó! Anh bảo sẽ chờ đợi em, bảo em hãy mạnh mẽ vượt qua ca phẫu thuật!!! Em vừa hốt hoảng, vừa cảm động, tự trách bản thân đùa quá trớn, đã đẩy sự hiểu lầm của anh đi quá xa, nhưng em không biết phải dừng lại như thế nào!
Từ Quảng Nam xa xôi, anh gửi cho em chú gấu bông màu hồng xinh xắn. Anh bảo :” Chú gấu sẽ thay anh bầu bạn cùng em trong những ngày em nằm viện mà không có anh bên cạnh, anh đã yêu em rồi Mai Trân, hãy cho anh cơ hội được làm người yêu của em!”
Em ôm chú gấu bông vào lòng và bật khóc, bối rối không biết phải xử trí ra sao!
Anh còn nhớ một tuần sau đó, khi em thông báo ca “phẫu thuật” thành công, nói chuyện cùng em qua điện thoại, anh đã xúc động và vui như thế nào không? Trong thời khắc đó, trái tim em không còn “nguội lạnh” nữa, nó đã “ấm” trở lại, em đã yêu anh mà không dám thừa nhận, mặc cho anh thuyết phục “tuổi tác không quan trọng…”. Em nhớ mãi trong lần anh về phép, anh đã đưa điện thoại cho Mẹ anh trò chuyện cùng em, em nhớ mãi từng câu, từng chữ của mẹ anh : “Thằng Long hay viết thư tâm sự với bác về con, tuy nó còn trẻ nhưng suy nghĩ chín chắn, sống tình cảm và hiếu thảo… Nghe Long nói con mặc cảm vì bệnh tật, lại lớn tuổi hơn Long nên con không đáp lại tình cảm của nó phải không? Theo bác chênh lệnh tuổi tác không quan trọng, miễn tụi con hạnh phúc là được…”. Em đã bật khóc nghẹn ngào.
Anh Long mến!
Qua cuộc trò chuyện cùng Mẹ anh, em càng hiểu hơn về anh, càng thêm trân trọng những tình cảm mà anh dành cho em. Tình yêu trong em đang dần tiến triển nếu như không có một ngày anh điện thoại cho em nói ra sự thật: “Anh chỉ là lính nghĩa vụ quân sự, lính ra-đa (thông tin) chứ không phải sĩ quan – phi công. Anh nhỏ hơn em 9 tuổi! Trong lúc thấy em đau khổ, anh đành phải nói dối để tiếp cận, an ủi em, để em có thể tin tưởng mà tâm sự cùng anh cho vơi bớt nỗi buồn. Anh rất áy náy vì điều đó. Có thể em sẽ giận và không làm bạn cùng anh nữa, nhưng anh vẫn phải cho em biết sự thật. Anh đã ra quân, em đừng gửi thư về đơn vị, anh sẽ không nhận được. Dù như thế nào thì tình yêu anh dành cho em là sự thật, anh vẫn yêu em và chờ đợi em!…”
Em bàng hoàng trước sự thật ấy! Anh là lính hay sĩ quan, em không quan trọng. Nhưng trước đây anh bảo nhỏ hơn em một tuổi, em còn ngần ngại chưa dám đón nhận tình cảm của anh, giờ biết một khoảng cách tuổi tác chênh lệch quá xa khiến mọi hi vọng trong em sụp đổ! Thật sự em không giận anh mà còn cảm kích trước nghĩa tình sâu đậm mà anh dành cho em. Anh đâu biết rằng em cũng đang nói dối anh trong thời gian dài, nhưng em vẫn chưa đủ can đảm nói lên sự thật như anh.
Nhiều năm sau ngày anh xuất ngũ, tuy vẫn liên lạc cùng nhau nhưng anh không đề cập đến chuyện yêu đương nữa, em biết anh sợ em vẫn đang còn “rất sốc”.
Rồi mình bặt tin nhau từ đó.
Bỗng một hôm anh gọi cho em, vẫn bằng giọng nhẹ nhàng, trầm ấm: “Em khoẻ không Mai Trân? … Anh đang ở Malaysia, vài ngày nữa anh về nước, nếu em bằng lòng, anh sẽ đưa mẹ vào xin cưới em. Anh sẽ đưa em về thăm quê Bác như anh đã hứa…”
Tai em ù đi… Nước mắt cứ tuôn trào… Xin lỗi anh!… Định kiến về tuổi tác như một rào cản quá lớn khiến em không thể bước qua! Em lại từ chối tình cảm anh một lần nữa. Anh vô cùng đau khổ nhưng em vẫn không thể làm gì khác hơn. Mình lại bặt tin nhau! Anh biết không, giờ nghĩ lại, nhiều lúc em cảm thấy ray rứt, nuối tiếc nhưng mọi chuyện đã quá muộn màng.
Anh Long mến!
Thật sự tên của em là Mai Trâm chứ không phải Mai Trân như em từng giới thiệu với anh. Có lẽ ngay từ đầu em đã không thành thật cùng anh, tự làm cái tên mình thiếu đi một nét ở âm “m” (Trâm) thành âm “n” (Trân), nên kết cục tình yêu dở dang không trọn vẹn, không biết có phải thế không?!
Em viết lá thư này như một lời xin lỗi anh về những lời nói dối của em ngày ấy (em bị bệnh tim, phải “phẫu thuật” tim) khiến cho anh phải đêm ngày lo lắng không yên. Ở nơi xa xôi nào đó, hi vọng anh sẽ tha thứ và sẽ hiểu cho nỗi khổ tâm của em. Thầm chúc cho anh luôn hạnh phúc.
Em
Mai Trâm (Mai Trân ngày xưa của anh!)


* *
*
Bạn đọc thân mến!
Có lẽ bạn đọc đã đoán ra cô gái – tác giả của bài thơ và lá thư trên là ai phải không ạ? Vâng, chính là tôi! Người đang kể lại mối tình đặc biệt mà tôi luôn xem đó là kỉ niệm tình đầu không thể nào quên của mình.
Lại năm năm nữa đã trôi qua (kể từ ngày anh gọi cho tôi cuộc gọi cuối từ Malaysia), chắc giờ đây anh đã yên bề gia thất, hạnh phúc bên vợ đẹp, con ngoan. Còn tôi vẫn ngày đêm day dứt lương tâm như một “kẻ tội đồ”, vẫn nuối tiếc về những kỉ niệm đẹp, một tình yêu đẹp thuở thanh xuân mà anh dành cho tôi.
Tôi hi vọng qua cuộc thi viết “Dấu ấn tuổi thanh xuân” sẽ như một nhịp cầu nối – nếu may mắn người lính năm xưa đọc được bài viết này – đó là niềm hạnh phúc nhất của tôi. Tôi tin người lính ấy sẽ nhận ra mình trong câu chuyện. Biết đâu điều kì diệu sẽ xảy ra!..

 

4 Comments

  1. kiemcuong 01/09/2017
    • hoadongconoi 02/09/2017
  2. san san 04/09/2017
    • hoadongconoi 04/09/2017

GÓP Ý BÀI VIẾT