Bài dự thi _Có một 19 trong tim mãi mãi _19-8-2017

Tuổi trẻ! Phải đó là thanh xuân mà  ai cũng trải qua,là thời gian của những cảm xúc đầu tiên, dễ cảm nhận ,dễ yêu thương nhưng lại rất dễ đau,đau đến vụn vỡ trái tim mình mà nhớ cả cuộc đời….

Ảnh minh họa

Tôi với anh gặp nhau trong một buổi giao lưu của trường, khi tôi còn là một cô sinh viên cao đẳng sư phạm năm nhất,anh là một anh học viên quân đội năm 4,anh trầm tính, lạnh lùng,nghiêm túc lắm ,còn tôi thì nghịch ngợm, vui tươi,….. cũng chẳng có  gì đặc biệt nếu hôm đó sau buổi giao lưu tại  trường tôi,ra về.Tôi không bắt được xe buýt, còn đang lo lắng chưa biết phải làm sao thì anh xuất hiện

Anh:không còn xe buýt đâu cô bé

Tôi ;dạ, em cũng không biết nữa chắc tí nữa bác tài xế sẽ quay lại đón em thôi, em dặn bác rồi mà… hịhị…..

Miệng tôi nói vậy thôi chứ trong lòng lo lắng lắm luôn, không có xe buýt thì sao về phòng trọ được chứ,anh thấy tôi nói vậy thì đi luôn chẳng thèm nói thêm câu nào, người gì đâu mà khó chịu, lạnh lùng thấy ớn,cả buổi giao lưu không thấy nói chuyện với ai, không cười lấy một tiếng, thấy ghét! Biết chắc rằng sẽ chẳng có xe buýt nữa nên tôi hít một hơi thật sâu rồi lững thững ra về với cái khoảng cách 5km,huhu…..
Còn đang loay hoay với đủ mọi suy nghĩ thì bất ngờ anh chạy xe chặn đường.
Anh:lên xe đi cô bé
Tôi:dạ thôi phòng trọ em gần đây thôi khong cần phiền anh đâu ạ
Anh:5km mà gần hả,lên xe đi,không mất công mượn xe rồ,không lên xe thì đi bộ về nhé, giờ là 22h15 rồi đấy.
Chả hiểu sao cái thế giới này lại có một người con trai lại vừa lạnh lùng vừa phũ phàng vậy thế không biết,điên điên trong đầu tôi tính chửi cho anh ta một trận, thế mà sao không hé răng nổi,cứ vậy leo lên xe ngồi sau anh ta trở đi một lèo. Quái lạ! Rõ ràng mình chưa nói cho anh ta biết chỗ mình trọ mà sao ổng trở mình về đúng thế không biết? Tới nơi anh ta dừng xe mình chưa kịp cảm ơn vì cảm kích trước sự thương hại của anh ta giành cho mình thì anh ta đã dội cho tôi gáo nước lạnh.
Anh:tới rồi vào đi,lo mà ngủ đi mai còn đi học,không cần phải cảm kích đâu….
Tôi bước xuống  xe mà hậm hực lắm, nhưng cũng cố cảm ơn rồi đi thẳng vào phòng,.. định bụng mai lên trường điều tra xem cái gã này từ hành tinh nào tới đây…học hành cùng với các hoạt động của trường của lớp,tôi quên luôn việc điều tra gã người ngoài hành tinh kia là ai,rồi một ngày kia trường tôi đi dự một buổi hội thao,tôi lại gặp “hắn”,vẫn khuôn mặt đáng ghét đó lạnh lùng kinh khủng, tiến về phía tôi

Anh:chào cô bé, ta bắt cặp thi đấu nhé

Tôi còn chưa  kịp phản ứng, “hắn”đã lôi tuột tôi vào vị trí nhảy bao bố đôi.. ..thế là tôi quên luôn việc cự cãi anh ta mà ra sức hợp tác để giành chiến thắng hết nhảy baobố cặp, lại tới trò cõng chạy tiếp sức, lúc “hắn “cõng tôi trên lưng chạy thì tôi quậy hết sức bắt hắn chạy cho nhanh,đến lượt tôi cõng “hắn “thì hết nổi, trời ơi!nghĩ sao tôi đứng tới vai “hắn “kém “hắn “23kg thì sao cõng nổi, biết thế nhưng vẫn cố,không được “hắn “bế tôi chạy luôn,…..cả buổi “hắn “cứ loay hoay bên cạnh tôi, lúc này tôi mới thấy ngoài cái vẻ lạnh lùng vô tâm đó thì anh ta cũng ấm áp lắm chứ,rồi để ý lun cái khuân mặt cũng dễ thương chứ bộ,rồi xong!từ không thèm quan tâm, giờ lại “để ý “,cuối buổi anh đưa nước cho tôi rùi nhân tiện xin số điện thoại của tôi luôn, trong lòng thích thú lắm nhưng cái nghịch ngợm, lý lẽ của tôi thì vẫn tỏ ra bướng bỉnh.

Tôi :anh lấy số điện thoại của tôi làm gì chứ? Tôi với anh có quen đâu, tôi không có điện thoại .

Anh:giờ em ko quen phải ko?thế nãy ai ôm cổ tôi thật chặt khi được cõng, ai dựa vào ngực tôi khi được bế vậy nhỉ? Không cho,cũng không thèm nhé .

Nói vậy rồi  anh ta đi mất, ..đến lúc về cũng không thấy đâu, đến tối khi vẫn còn hậm hực lắm cái tội anh ta dám “lơ”mình, thì có tin nhắn

“Chào em,cô bé cứng đầu ,anh nhớ em…”

Đọc xong tin nhắn thì tôi biết ngay chính là anh ta…..thế là chúng tôi bắt đầu cho những nhớ nhung yêu thương ban đầu….. thời gian trôi qua, chúng tôi đã quen nhau được 6 tháng,anh ngỏ lời yêu tôi, anh là Lê Hoàng Nguyên, học viên trường sỹ quan lục quân, hơn tôi 3 tuổi, anh cũng chính là cậu quý tử của ông bà chủ nhà trọ tôi ở,thì ra anh được mẹ “tăm tia”tôi cho anh,một cô sinh viên nghèo tỉnh lẻ, hèn chi anh biết tôi ở đâu ngay lần đầu gặp nhau…cũng vì áp lực tôi là cô gái tỉnh lẻ, anh lại là thiếu gia con nhà giàu,sợ mọi người đàm tiếu, tôi xin anh giấu nhẹm mọi  người…

Chúng tôi yêu như thế, một tình yêu thuần khiết của tuổi trẻ, với cả trái tim tin tưởng gửi  trao,…  vì đặc trưng riêng của ngành anh học chúng tôi có rất ít thời gian bên nhau,nhưng luôn hướng về nhau để cố gắng, để hi vọng… những buổi hẹn hò của chúng tôi luôn được giới hạn trong từng phút, có khi chỉ ngồi đó để nắm tay nhau cho bớt nhớ,hay chỉ là 1 hay 2 cây kem gần trường anh cho khỏi muộn giờ…và  tôi luôn là người đến thăm anh,yêu “khó khăn”đến thế nhưng vẫn luôn tin tưởng chưa bao giờ hoài nghi,…

Rồi thời gian cũng qua nhanh,tình yêu của chúng tôi cũng lớn dần theo năm tháng, mọi dự định đều đã được lên kế hoạch thực hiện anh với tôi ra trường và cả hai đều có thành tích xuất sắc nên được trường giữ lại làm giảng viên, mọi thứ sẽ tốt đẹp nhất nếu như cuộc đời cứ bình yên như thế thì có lẽ đã có một gia đình hạnh phúc yêu thương nhau mãi mãi, nhưng ai nào biết đâu chữ ngờ…

Anh ra trường,có địa vị, cộng thêm cái gia thế vững chắc nữa thì mối quan hệ sẽ rộng lớn hơn cái thế giới học đường của tôi ,và trong cái thế giới rộng lớn đó của anh có không ít gia đình họ nhắm anh cho con gái của họ,thậm chí họ còn không chừa thủ đoạn để có được anh….và rồi cái gì đến cũng phải đến …..một ngày kia có cả một dòng họ, đến nhà anh đòi quyền lợi cho con gái họ ,khi anh làm con gái người ta có bầu….(chỉ là họ bịa đặt  để giăng bẫy anh),nhưng ở cái lứa tuổi hơn 20 ấy của tôi, tin tưởng vào anh hoàn toàn, yêu thương anh hết cả con tim,…thì cái cớ sự ấy sảy ra tôi hoàn toàn sụp đổ,đau đớn vỡ vụn hết mọi niềm tin , không cho anh cơ hội để giải thích hay gặp mặt… tôi rời Sài Gòn tới Đà Lạt với một đứa trẻ đang hình hài trong bụng mình mà không cho ai biết kể cả bố mẹ tôi, cũng chỉ báo bình an,tôi lẩn trốn cái thực tế đó để sống một cuộc sống sống khác.bởi giờ đây có một bàn tay nhỏ bé đang cần tôi nắm chặt ,tôi phải mạnh mẽ giấu anh vào một góc của trái tim đau… nỗi đau dần nguôi ngoai khi con chào đời,cô công chúa nhỏ của tôi và anh…tôi khóc, khóc thật nhiều cho tình yêu duy nhất của mình.. ..
10 năm sau…
Tôi gặp lại anh khi vô tình đụng phải xe anh,anh đã khác xưa rất nhiều,không còn là một anh sỹ quan lục quân lạnh lùng bề ngoài ấm áp bên cạnh tôi nữa, giờ anh trưởng thành, già dặn hơn nhiều, đôi mắt long lanh khi xưa,giờ buồn quá
Tôi :dạ xin lỗi anh,tôi không cố ý.
Nói vội vã rồi nắm tay con kéo đi,tôi sợ anh sẽ nhận ra tôi, còn tôi sợ mình không thể quên anh thêm lần nữa lại đau.
Anh:Th..anh Maiii!!!em đừng trốn anh nữa,10 năm nay em trốn chưa đủ sao?dừng lại đi!!! Hãy nghe anh nói một lần thôi.
Tôi :anh không còn là Lê Hoàng Nguyên của tôi nữa, anh không cần phải nói thêm nữa.giờ tôi đã có gia đình, rất hạnh phúc anh đừng phiền tôi nữa.
Anh:anh xin lỗi! Thanh Mai ơi về nhà mình đi em…
Tôi bỏ lại anh chạy theo vẫy gọi,vỗi vàng len taxi chạy mất,cứ nghĩ rằng như thế anh sẽ không tìm thấy mẹ con tôi,nhưng chỉ 5 ngày sau anh đã tìm ra tôi.
Anh:em sống như thế này sao?chúng ta đã đi qua bao tháng ngày tin tưởng, yêu thương nhiều đến vậy, sao khi sóng gió em không thể tin anh mà lặng lẽ buông tay,để cả anh và em cứ mãi đau đớn trong cái vụn vỡ của mối tình đầu…. anh xin lỗi, anh xin lỗi em,anh sai rồi.
Cứ vậy anh ôm tôi mà khóc như một đứa trẻ,không biết có phải là tôi vẫn còn yêu anh quá nhiều hay không? Mà tôi thấy mình quên hết mọi tủi hờn, giận dỗi,chỉ còn một trái tim đầy lại yêu thương ôm anh khóc cho những tháng ngày nhớ anh!

Ngày đó anh bị người ta bày trò để ép anh chịu trách nhiệm với cái bào thai của người khác, vì  thể diện, vì ngông cuồng tuổi trẻ, vì cả cái địa vị đang có anh chấp nhận cưới vợ và cô dâu không phải là tôi, anh lại càng không muốn mất tôi nên đến tìm tôi để giải thích, tôi đã đi…cứ thế anh điên cuồng tìm tôi mọi nơi, nhưng vô vọng… ngày vợ anh sinh con là  ngày anh cầm đơn li hôn, với tờ giấy xét nghiệm đứa trẻ không phải con anh,anh chuyển công tác để có thời gian để tìm tôi…. và rồi cái định mệnh, cả cái duyên phận của chúng tôi bị dở dang, đã cho chúng tôi gặp lại nhau …

Giờ này khi đã ở vào cái tuổi gần 40,chúng tôi mới có thể bên nhau trọn vẹn như mộng ước của những ngày đầu,ba con người giờ mới là gia đình … giờ thì chung ta có thể từ bỏ rất nhiều thứ chỉ để bảo vệ lấy cái thế giới riêng của tình yêu là gia đình là tổ ấm yên bình, ta đã  làm được cái việc mà tuổi trẻ không thể làm

Tôi và anh cũng như các bạn,có một tuổi trẻ trọn vẹn với  nhiệt huyết, với đam mê, với cả một tình yêu đầy cảm xúc, đầy sóng gió và cạm bẫy, nhưng ngông cuồng, vội vã đã làm chúng tôi lạc mất nhau 10 năm trong cuộc đời, sẽ không thể quên được cho dù có ngọt ngào hay đắng cay… có lẽ sẽ không có nhiều người có được may mắn tìm lại được nhau như chúng tôi để xây đắp một hạnh phúc có chút muộn màng ….có tiếc nuối cho cái điều giá như là cả 10 năm thanh xuân ….nhưng không hối hận cho cái thế giới tuổi trẻ mà ta đã đi qua….tuổi 19 của tôi …mãi mãi thuần khiết….

13 Comments

  1. Mr Bằng 24/08/2017
  2. Nguyễn Thị Thu 24/08/2017
  3. Tuyết nhung 25/08/2017
  4. Mr Tao 25/08/2017
    • Transang Transang 25/08/2017
  5. Nguyễn Thị Thu 25/08/2017
    • Transang Transang 25/08/2017
  6. Bà ròm 28/08/2017
  7. Bà ròm 28/08/2017
    • Transang Transang 29/08/2017

GÓP Ý BÀI VIẾT