Anh là thanh xuân năm ấy

Thanh xuân giống như một cơn mưa rào bất chợt vội đến rồi cũng vội đi,nó đi qua và lướt ngang mọi thứ lướt qua cái ngượng ngùng khi em bất chợt nhìn về hướng anh nơi trái tim đang muốn chạy thật nhanh để ôm trọn cái khoảnh khắc mà em nghĩ đó là tình yêu.

Ảnh minh họa

Em không biết cái yêu thương ấy bắt đầu từ khi nào bắt đầu từ đâu và nó sẽ ra sao nữa,nhưng em biết cái tình cảm mà em dành cho anh là rất lớn nó tựa như một ánh mặt trời rực lửa như ánh sao tỏa sáng giữa trời đêm như cả một nổi niềm bao trùm lấy trái tim Em không biết tại sao mình lại thích anh nhiều như thế nữa có lẽ do chính nụ cười ấy nụ cười mang chút năng mùa xuân nhè nhẹ thổi vào tim em.Đã bao lần em vô tình chạm vào người anh vô tình đưa ánh mắt nhìn sang và vô tình kết thân cùng anh nhưng lại cố tình yêu anh.Nhưng em biết rằng đó chỉ là một mối tình đơn phương một cuôc tình mà chỉ có em nhìn về hướng anh âm thầm yêu và lại âm thâm thất vọng khi bắt gặp khoảnh khắc anh nhìn về hướng khác nhưng chẵng phải là em.Có đôi khi em lại nghĩ mình thật ngốc khi cứ mãi yêu một người yêu trong vô vọng tại sao lại không tìm cho mình một mối tình đâu phải trên thế giới này chỉ có mỗi mình anh.Nhưng em không làm được điều đó vì anh và chỉ có anh mới có thể khiến em mạnh mẽ hơn.Anh khiến em biết rằng khi đã yêu một người thì dù người ấy có làm bất cứ điều gì cho mình hay không cũng chẵng quan trọng nữa chỉ cần người ấy đừng bao giờ biến mất ,biến mất khỏi thanh xuân của mình.

Em luôn ước mỗi ngày khi bước chân đến trường sẽ được nhìn thấy anh thấy nụ cười tỏa nắng thấy dáng hình và thấy cả khuôn mặt đó vì anh chính là niềm vui mỗi ngày của em là người khiến em cảm thấy hạnh phúc dù chẵng bao giờ em đươc ở bên .Anh giống như chiếc bong bóng xà phòng mong manh trước gió nó khiến tôi chẳng dám chạm tay vào vì em sợ sợ nó sẽ mải mãi vỡ tan và biên mất sợ sẽ chẵng bao giờ có cơ hội đươc nhìn về hướng anh một lần nào nữa

Em đã từng muốn một lần nói ra tình cảm của mình nhưng em đã chẳng làm được điều đó.Vì chỉ cần đứng bên và nhìn vào ánh mắt ấy thì con tim em như muốn nhảy vọt ra khỏi lồng ngực trốn vào một góc nào đó giống như em đang trốn tránh chính bản thân mình .Có lúc em lại cảm thấy mình như một đứa khờ khờ vì chẵng dám thổ lộ nhưng lại muốn anh biết rằng em yêu anh muốn anh đến bên em một mình em thôi.Dường như em muốn anh chỉ thuộc sở hữu của mình muốn cậu đừng bao giờ nhìn về bất cứ một người con gái nào khác và muốn anh đừng bao giờ bỏ rơi em. Những điều đó thật khó khăn và xa vời vì đâu ai biết được tình cảm ấy to lớn và mãnh liệt như thế nào dù là 1 năm 2 năm hay 100 năm thì em vẫn mong người đầu tiên biết được đó chính là anh.Em sẽ sẵn sàng làm một con ngốc chờ đợi và yêu thôi chỉ cần cấu đến bên khẽ nói với tôi rằng “Hãy đợi”Chỉ như vậy thôi em cũng hạnh phúc

GÓP Ý BÀI VIẾT